http://m.choang321.pro/feed/rdf
Avatar | MobiArmy2 | hack kpah | Gopet | MusicCiy
Wap Đọc Truyện > Truyện tiểu thuyết > [Tiểu Thuyết] Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội – FULL

↓ [Tiểu Thuyết] Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội – FULL

Tiểu Thuyết, Xuyên Không – Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội (Full)
Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội – Phần 1

Tác giả: 雪影霜魂-Tuyết Ảnh Sương Hồn

Thể loại: xuyên không, ngôn tình, nhẹ nhàng, hài hước…happy end! ^ ^

Dịch giả: Khán Nguyệt Quang

Nguồn: Khán Nguyệt Quang

Post By : Băng

Tiểu Thuyết, Xuyên Không – Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội (Full)
Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội – Phần 1

Tác giả: 雪影霜魂-Tuyết Ảnh Sương Hồn

Thể loại: xuyên không, ngôn tình, nhẹ nhàng, hài hước…happy end! ^ ^

Dịch giả: Khán Nguyệt Quang

Nguồn: Khán Nguyệt Quang

Post By : okichi

Nội dung:

Nhân vật nữ chính là Tô San, một nhân viên ngân hàng bình thường bị xe tông một cú bay thẳng về đời Đường ngàn năm trước.

Tại đây nàng phát hiện chính mình đang…treo cổ tự vẫn, may mắn thoát chết nhưng lại bị gả cho một tên công tử ăn chơi trác táng kiêm bạo lực.

Không cam tâm lên kiệu hoa, nàng nửa đêm làm khuê nữ trèo tường nhưng lại bị ca ca phát hiện lôi về.

Và cũng chính trong lần bỏ trốn bất thành đó, số phận đã tìm ra nàng…

Chương 1

Ring Ring Ring… Đang giữa chừng cơn mộng đẹp, chiếc đồng hồ hẹn giờ lựa lúc không thích hợp mà rống lên om sòm. Tô san rất không tình nguyện leo xuống giường, đứng lên, cả người mềm nhũng.

Tô san 24 tuổi, chưa lập gia đình, là một nhân viên ngân hàng tín dụng. Mỗi ngày làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, mỗi tuần năm ngày, chưa kể đến khoảng tiền trợ cấp đặc biệt lãnh theo lương, cũng coi như tạm đáp ứng được nàng một cuộc sống có phần thoải mái. Một nghề nghiệp tiêu chuẩn của phụ nữ thành phố.

Tối hôm qua nàng tham gia một buổi tiệc tập trung khá nhiều bạn bè thân thiết, không khí rất thân thiện. Nàng nhất thời cao hứng, không khỏi uống nhiều hơn vài ly nên bây giờ tỉnh lại đầu óc vẫn còn chút choáng váng. Nàng dùng nước lạnh rửa mặt làm cho mình thanh tĩnh một chút, đổi lại y phục đàng hoàng rồi chạy đi làm.

Ra tới cửa Tô San vội vã bước thẳng về hướng trạm xe. Cách ngã tư đường, mắt thấy chuyến xe 417 nàng thường ngồi đang chậm rãi khởi động rời trạm, nàng vội vàng đuổi theo gọi: “Chờ một chút.” Nàng không để ý đến phía sau lưng có một chiếc ô tô nhỏ màu đen đang ào ào phóng tới…

Ầm…

Tô san đầu tiên là nghe được ầm ầm một tiếng vang thật lớn, sau đó là tiếng hét chói tai của người đi đường, đi kèm với một tiếng phanh két cực kỳ chói tai, còn có rất nhiều thanh âm hỗn tạp. Dần dần, tất cả âm thành đều lặng xuống, nàng không còn nghe được gì nữa cả…

***

Tô San tỉnh dậy rất thống khổ.

Nàng cảm giác được cổ họng giống như đang bị một bàn tay khổng lồ bóp thật chặt, đau đến không thể nào hít thở được, ý thức nàng nhất thời không thể hoàn toàn tỉnh táo lại. Mắt còn chưa mở ra, nàng theo bản năng giơ hai tay lên giật mạnh vật đang đè chặt cổ họng mình rồi nâng tay lên xem chính xác cái vật bóng loáng mềm mại đó là gì? Nàng mở hai mắt, thấy trên đỉnh đầu là một cây lương trụ, gỗ hồng trạm trỗ hoa văn cổ, tận cùng có một dải lụa trắng buộc chặt như dây cung.

Đây là…nàng mơ hồ nhận ra cổ mình càng lúc càng bị thít chặt đến không thể hô hấp, thần trí liền bừng tỉnh. Trong lúc phản ứng bất ngờ nàng trượt chân. Vội vàng hai tay liều mạng nắm chặt dải lụa trắng để giảm giảm bớt trọng lực lên cổ, nàng hốt hoảng cúi đầu nhìn xuống, nhận ra thân thể mình đang tòng teng lơ lửng cách mặt đất ba mét, dưới chân là một chiếc ghế bị đá ngã ra. Cái chết đã cận kề.

Nàng hoảng hồn, đây không phải chuyện đùa, nhịn không được muốn hô to cứu mạng, chỉ vì cổ họng tê cứng đến nửa chữ cũng không thể xuất ra được. Sức mạnh trên tay đã suy yếu, sắp sửa không còn chống cự nổi nữa rồi. Chẳng lẽ mình lại phải chết một cách không minh bạch ở chỗ này? Tô san đang trong lúc không biết thế nào thì cửa phòng bị tông mạnh mở tung ra, hai nữ nhân trông thấy lập tức vừa la hét vừa chạy ào tới. Họ ba chân bốn cẳng lao tới mang nàng xuống, bật khóc như mưa. Ai đó nức nở: “Ngươi… ngươi tại sao lại có thể tự vẫn để lại một mình mẫu thân a! Mẫu thân chỉ có một nữ nhi là ngươi! Ngươi nhẫn tâm để mẫu thân làm người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh?”

Lại có ngừơi khóc òa lên: “Tiểu thư, ta đã cảm thấy có cái gì không đúng, tự dưng tại sao người lại bắt ta ra ngoài mua hộp phấn. Thì ra là người ở đây dại dột một mình tìm đến cái chết”

Tô San mới được cứu sống, nhất thời hoảng loạn, một tiếng cũng không đáp lại được hai nàng. Chỉ là một mặt xoa xoa cổ họng bị thương, một mặt ngây ngây ngơ ngơ đảo mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Đây là nơi nào? Đây là nơi nào? Ta không phải là đang nằm mơ chứ!

Nàng phát hiện mình đang ở trong một gian phòng sang trọng, cửa sổ trạm trổ khéo léo tinh xảo với những hoa văn tao nhã. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa sổ chiếu vào, trong phòng ánh sáng đầy đủ, nàng có thể trông thấy rõ ràng trước mặt hai nữ nhân đang khóc lóc, một người khoảng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi, tay áo rộng, là một mỹ phụ dung mạo đoan trang nhưng tràn trụa nước mắt. Người còn lại vẫn còn là một tiểu cô nương chừng mười bốn mười lăm tuổi, tay áo bó hẹp, gương mặt bầu bĩnh trắng nõn, mi thanh mục tú.

Căn phòng này, hai người kia, đây là những cảnh tượng nhân vật cổ trang khó gặp… Tô San không tự kìm chế mà nhắm mắt lại, đột nhiên mở ra lần nữa. Mong là khi mở mắt ra những cảnh tượng này sẽ thay đổi chứng tỏ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng. Tuy nhiên, trước mắt mọi thứ vẫn như cũ.

Mỹ phu nhân khóc lóc, nhào tới trên người nàng òa lên: “Nếu…nếu ngươi quyết ý tìm chết, hãy để mẫu thân đi cùng với ngươi”

Tiểu cô nương kia vội vàng khuyên nhủ: “Nhị di nương, đừng nói lời như thế, Tam tiểu thư suy nghĩ dại dột, chẳng lẽ người cũng hồ đồ theo. Đừng nhắc tới cái gì chết nữa.”

Nhị di nương? Tam tiểu thư? Đây là lối xưng hô của thời đại nào? Tô San trợn tròn mắt, đầu óc nhất thời phản ứng không kịp. Nàng không cách nào tiêu hóa được những gì mắt thấy tai nghe.

“Ngươi phải đáp ứng mẫu thân, nhất định không nên một lần nữa nghĩ đến chuyện tự vẫn. Mẫu thân chỉ có một nữ nhi là ngươi…ngươi cũng không thể để mẫu thân đầu bạc tiễn người đầu xanh nha!” Cái kia… Nhị di nương nói đi nói lại chính là hai câu như vậy, nước mắt cũng không giữ được mà dâng trào bất tận, như một đóa lê hoa dưới mưa xuân ngẹn ngào.

“Đúng nha, Tam tiểu thư, ngươi ngàn vạn không nên nghĩ quẫn.” Tiểu cô nương ở một bên phụ họa.

Tô San căn bản làm không hiểu tình huống của mình, bị các nàng ngươi một lời ta một lời làm cho choáng váng quay cuồng, nhịn không được bèn thử lên tiếng, may mà vẫn miễn cưỡng nói được.”Chờ một chút, các ngươi …tạm thời có thể im lặng một chút… để ta nói. Làm ơn…hai người ai có thể nói cho ta biết đây là chỗ nào?”

Nhị di nương hoảng sợ mở to hai mắt “Đây…đây là nhà của ngươi, Nguyễn phủ! Tại sao ngươi ngay cả nhà của mình cũng không nhận ra? Vậy ngươi có nhận ra ta không? Ta là mẫu thân mẫu thân của ngươi đây! Còn có nàng – âm thanh hướng vào tiểu cô nương kia – nàng là Hạnh Nhi, nha đầu từ nhỏ đã đi theo ngươi hầu hạ, ngươi có nhận ra không? Nhận ra không?”

Nguyễn phủ! Mẫu thân! Hạnh Nhi nha đầu! Nơi này thuộc về đại trạch môn cổ đại nào vậy a! Hết thảy trước mắt đều giống như một vở kịch với những nhân vật diễn xuất quá chân thật. Tô San dần dần hiểu ra, tim chùng xuống, miệng không tự chủ hỏi: “Đây là triều đại nào?”

Tiểu cô nương hơi ngạc nhiên trả lời nàng: “Tam tiểu thư, người tại sao cái gì cũng không nhớ, bây giờ là Đại Đường Khai Nguyên năm thứ mười lăm”

Tô San trong đầu “Bang” một tiếng, Khai … Khai Nguyên năm thứ mười lăm! Nàng dùng kiến thức đổi qua niên lịch hiện tại, dường như là hơn bảy trăm sau Công Nguyên. Khi bị tai nạn, hồn phách của nàng lại một mạch trở về một ngàn năm trước…

Đại – Đường – Thịnh – Thế.

Chẳng phải là quá hoang đường sao! Tô San bất chợt nhớ ra tại buổi tiệc khuya hôm qua uống rượu đến say mèm, trong lúc cao hứng nàng đã ôm micro ngêu ngao một ca khúc tên “Ngộ kiến” (gặp nhau tình cờ) , trong lời bài hát có một câu: “…ta bay về phía trước, bay qua biển thời gian…”

Ai ngờ một lời trở thành sự thật, nàng quả nhiên đã bay xuyên qua biển thời gian một ngàn năm…

Chương 2

Tô San —— bây giờ đã mang họ Nguyễn, bất kể nàng có vui lòng hay không cũng phải đón nhận cái thân phận này…Nguyễn gia tam tiểu thư.

Mới đầu nàng vô cùng lo lắng cho tình tình trước mắt. Dù sao nàng cũng là một người mới đến, nhất thời khó thích ứng được với hoàn cảnh, huống hồ lại còn bay xuyên thời gian lạc vào Đường triều. Nàng thật lòng hận mình không thể mọc cánh bay trở về thế kỷ hai mươi mốt. Chỉ là lúc đến không biết tại sao lại đến, bây giờ muốn quay về càng không biết như thế nào để quay về. Đôi đường đều bất lực, sự tình cho tới bây giờ thôi thì đành phó mặc cho vận mệnh vậy.

Nàng dự tính sẽ ở lại Nguyễn phủ một vài ngày, chí ít cũng kiếm được vài người để hỏi chuyện. Nhị di nương sau khi ngừng khóc đã trở về phòng nghỉ ngơi, nàng lấy cớ mất trí nhớ mà tóm lấy Hạnh Nhi hỏi lại chuyện trước đây, sự tình Nguyên phủ đại khái cũng nắm được.

Nguyên lão gia của Nguyễn phủ là Nguyễn Thừa Âm, một thương gia nổi tiếng ở thành Trường An, gia sản đồ sộ. Hắn chỉ có một thê tử nhưng ôm ấp nhiều tì thiếp, chính thê là Thôi thị, đã hạ sinh một nam một nữ; người thiếp thứ hai là Vương thị, chỉ sinh một nữ nhi; người thiếp thứ ba Hà thị sinh đôi. Trong số ba vị thiếp, hai mẫu tử Vương thị là không được coi trọng nhất. Chính thê tự nhiên được vài phần kính trọng. Tiểu thiếp Hà thị đang trẻ tuổi xinh đẹp, lại sinh đôi nên cũng được sủng ái. Vương thị một thời gian sau mới hạ sinh được một nữ nhi, ở thời đại trọng nam khinh nữ này, bị đối xử lạnh nhạt như vậy bất quá cũng là chuyện thường tình. Hơn nữa, nữ nhi nàng sinh ra lại nhiều bệnh, thân thể suy nhược, sau mỗi bữa cơm lại phải uống thuốc. Đối với một nữ nhi suốt ngày bệnh tật như vậy, khó trách Nguyễn lao gia không cần phí tâm tư mà trực tiếp đặt tên “Nhược Nhược”. Nguyễn Nhược Nhược – những thê thiếp khác nghe được đều che miệng cười, nói là người cũng như tên.

Cái gì? Thì ra là không phải là “Nhược Nhược (tươi trẻ)” mà là “Nhược Nhược (bệnh hoạn)” á?! Tô San, không phải, là Nguyễn Nhược Nhược có điểm dở khóc dở cười. Nghe đên cái tên này nàng không khỏi hình dung ra một bộ dáng hư nhược yếu ớt, không phải là thật chứ?

Một thân bay thẳng xuống gường, nàng bỏ chạy đi tìm gương, cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là bộ dáng yếu đuối như thế nào? Trên giường nghỉ ngơi một hồi, nàng đã cũng đã lấy lại phong độ như xưa.
–W w w . k e n h t r u y e n . p r o –
Hạnh Nhi phía sau hô to gọi nhỏ: “Tam tiểu thư, xin chậm lại, người đừng nóng nảy kẻo lên cơn suyễn.”

Phía dưới tấm rèm bằng lụa mỏng tại cửa sổ hướng đông hé ra một chiếc lược gỗ hồng trang nhã, bên trên là một chiếc gương đồng. Nguyễn Nhược Nhược chộp lấy tấm gương nhìn vào, không khỏi hớp phải một ngụm khí lạnh. Người trong gương…một mỹ nhân?

Một gương mặt trắng trẻo lung linh, đôi mắt như nước hồ thu trong vắt, làn mi dày tựa dãy núi đương xuân. Một dung nhan mặc dù chưa đến độ quốc sắc thiên hương hay dáng vẻ khuynh thành nhưng thanh lệ thừa sức rung động lòng người. Chẳng là sắc mặt thật sự quá mức tái nhợt, nhìn qua liền có cảm tưởng một thể trạng thập phần yếu đuối.

Nguyễn Nhược Nhược cầm gương ngây ngốc một hồi lâu, gương mặt này đích thật thuộc về một người năm năm tháng tháng không nhiễm lụy phong trần, vừa nhìn đã biết không quá mười lăm mười sáu tuổi. Nàng một lần nữa trở về làm thanh xuân thiếu nữ, nhất thời không biết nên vui hay nên buồn.

Hạnh Nhi bước đến gần, “Tam tiểu thư, người không phải là ngay cả mình cũng nhận không ra?”

Quả thật ta không biết gương mặt này là của ai nha! Nhưng Nguyễn Nhược Nhược cũng không dám thừa nhận, chỉ có thể giãy dụa mà mạnh miệng: “Ta đương nhiên là nhận ra mình rồi.” Cẩn tắc vô áy náy, trước tiên cần phải xác nhận thân phận của mình rõ ràng hơn nữa.

Đặt gương xuống, nàng chợt nhớ ra hãy còn có một vấn đề trọng yếu không thể không hỏi: “Hạnh Nhi, ta tại sao phải tự vẫn?”

Mặt Hạnh Nhi liền biến sắc, vội vàng đánh trống lảng: “Tiểu thư, hay là người trở về giường nghỉ ngơi đi. Ngoài cửa sổ nhiều gió, không khéo lại nhiễm bệnh.”

Có nhầm không? Nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy một thân cây hồng to lớn lá xanh mướt, chính là lúc tiết xuân ấm áp say động lòng ngừơi. Nguyễn Nhược Nhược nếu ngay cả chút gió ấm này cũng không đương đầu nổi, vậy chính xác là quá thể suy nhược mà.

Nàng vội vàng phản đối: “Ta không mỏng manh đến độ một lọn gió cũng không chống chọi lại nổi”

“Tam tiểu thư, hay là người quay lại giường nằm đi.” Hạnh Nhi vừa nói vừa bước tới đỡ nàng.

“Đợi một lát”, thiếu chút nữa là bị nha đầu này đánh lạc hướng, “Ngươi còn không nói cho ta biết, ta tại sao phải tìm cách treo cổ tử vẫn?” Đây là một vấn đề tối quan trọng, không thể không hỏi rõ ràng.

Gương mặt Hạnh Nhi lộ vẻ khó khăn, khốn đốn một trận rồi cũng chịu mở miệng. “Tam tiểu thư, người là vì chuyện hôn nhân với Diêu phủ nên mới…?

Nguyễn Nhược Nhược nghe nàng nói lấp lửng, ngẫm nghĩ một chút liền tóm được đầu mối, miệng tiếp tục hỏi: “Ý của ngươi là, là có người sắp đặt chuyện hôn nhân, ta cũng không nguyện ý, cho nên mới tìm cái chết?”

Hạnh Nhi gật đầu.

Đây rốt cuộc là thế nào, thời cổ dại không phải chuyện cưới hỏi của nữ nhi đều cho cha mẹ mai mối tác thành đó sao? Trước sau ai ai cũng như nhau, xem như là chuyện không cần phải bàn cãi, nhưng tại sao… tại sao cô nàng Nguyễn Nhược Ngược này lại lấy cái chết chống đối? Đừng xem xem thường nàng ta yếu ớt, tính khí phải nói là vô cùng đĩnh liệt. Bất quá ở thời cổ đại các nữ nhân một khi kiên quyết thế này đều ẩn chứa nguyên nhân, phần lớn đều không thoát khỏi một chữ “Tình”. Nàng nhất định là trong lòng có ý trung nhân nên mới có thể như vậy liều chết không từ.

“Hạnh Nhi, ta đây tại sao lại không muốn?” Nhất định phải tra hỏi nguyên nhân tới nơi tới chốn.

Hạnh Nhi cau mày liễu, đôi mắt nghi nghi ngờ ngờ nhìn nàng.

“Không phải là ta trong lòng đã có ý trung nhân đó chứ?”, thấy Hạnh Nhi không nói lời nào, Nguyễn Nhược Nhược chỉ đành phải tiếp tục truy vấn.

“Tam tiểu thư, người…người đến cả Liên biểu thiếu gia cũng không nhớ sao!” Hạnh Nhi thở dài nói.

Biểu thiếu gia? !

Không cần hỏi nữa, chuyện liên quan đến Nguyễn Nhược Nhược này có thể đem chuyện cũ ra đoán được tám chín phần, nhất định là chuyện tình “Bảo đại” ngày trước rồi. Biểu ca biểu muội đem lòng yêu nhau nhưng lại bị phụ mẫu một mực chia uyên rẽ thúy, đúng là khổ!

“Ta đây tìm chết, biểu thiếu gia có thương tâm không?”. Nhất định sẽ đau đến không muốn sống nha. Nếu không phải hồn phách Tô San chui tọt vào thể xác của Nguyễn Nhược Nhược thì hiện tại có thể diễn vở “Khóc linh” được rồi. Lại nghĩ…chuyện này có chỗ không đúng nha! Tại sao đến giờ vẫn còn chưa gặp tên “ý trung nhân” nhào vào phòng rồi khóc rống lên? Chẳng lẽ lại một tên tình lang đểu giả?

Hạnh Nhi kinh ngạc bật thốt lên: “Tam tiểu thư, biểu thiếu gia tại sao lại phải thương tâm…” Thanh âm bỗng nhiên nhỏ dần đi, nghe không rõ: “Hắn cho tới bây giờ cũng không để ý đến người, càng không biết người đối với hắn…tương tư!”

Nguyễn Nhược Nhược nếu so sánh với nàng còn gây kinh ngạc nhiều hơn, cứ như vậy mà liều chết chỉ vì một đoạn “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, đích thị là tình đơn phương rồi nha! Nữ hài tử này tuy còn trẻ tuổi, tâm tư không ngờ lại sâu nặng đến thế. Nàng nhịn không được đành lắc đầu cười khổ.

Hạnh Nhi hiểu lầm, vội vàng bước tới khuyên nhủ: “Tam tiểu thư, ngươi cũng đừng si tâm với biểu thiếu gia nữa. Người có dâng trọn tâm can cho hắn, hắn cũng sẽ không để ý đến người đâu. Thân thể người vốn dĩ không tốt, mấy năm này vì nỗi khổ tương tư này mà bệnh càng lúc càng nghiêm trọng, vì cái gì mà người lại phải khổ như vậy chứ?”

Hạnh Nhi là thân cận bên người nàng, mấy năm nay thế nào mà không thấy rõ tâm tư của chủ tử, biết đoạn tình duyên này cũng không có kết thúc tốt đẹp nhưng Tam tiểu thư chính là phỉ trắc đa tình. Khuyên nàng cũng không phải một lần hai lần, nhưng tất cả đều như gió thoảng bên tai. Chỉ độc một lần, sau khi nàng vừa dứt lời thì tiểu thư đã lên tiếng đáp: “Hạnh Nhi, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không còn muốn hắn nữa.”

Hạnh Nhi tâm tư đại chấn:”Tam tiểu thư, người…lời này là thật hay giả?”

“Thật thật thật, so sánh với trân châu còn thật hơn. Ngươi cứ nhìn mà xem, ta sau này tuyệt đối không muốn hắn nữa.” Nguyễn Nhược Nhược nói như đinh chém sắt. Ngoài mặt thì nói thế, nhưng trong lòng lại nhủ thầm: biểu ca biểu muội kết thân là gia hôn, mà bản thân ta đối với chuyện này cũng không hứng thú. Huống chi cũng là gần đến ngày hôn lễ, không thể cứ mãi phiền muộn, các ngươi không cần nói ta cũng hiểu đạo lý này.

Hạnh Nhi đôi mắt lóe sáng, có thể thấy rõ trong lòng đang nghi ngờ tại sao chỉ sau một đêm mà thái độ của Tam tiểu thư lại chuyển đổi nhanh như vậy, quả thực cứ như hai người khác nhau vậy. Nhưng nàng nhất thời không lý giải được đành bỏ qua không nghĩ tới nữa. “Tam tiểu thư, vậy người trở về giường nằm trước, ta sẽ xuống bếp mang thuốc lên cho người”

Hạnh Nhi đỡ Nguyễn Nhược Nhược lên giường, vén rèm một lần nữa mới bước ra cửa. Nàng cũng không ngủ, chẳng qua là tựa lên thành giường, từ từ đem những tin tức thu thập được tiêu hóa một lần…
Chương 3

Cánh cửa một lần nữa mở ra, một làn hương thơm thoảng thoảng bay đến, Nguyễn Nhược Nhược theo mùi hương mà ngẩng đầu nhìn, nhất thời không khỏi ngơ ngẩn.

Một nữ nhân mặc y phục màu đỏ đang đứng trước cửa, tuổi tác không cách biệt với nàng là mấy. Gương mặt tròn trịa trắng như tuyết, mi mắt cũng xinh đẹp, chẳng qua là vóc người…Nàng không phải là không biết đời Đường đời lấy thân thể nữ tử đầy đặn làm tiêu chuẩn của cái đẹp, tuy nhiên…vóc người của vị hồng y thiếu nữ này không thể dùng từ “đầy đặn” mà miêu tả, quả thực có thể dùng hai chữ “béo phì” để hình dung. Hơn nữa lại còn mặc một thân áo váy đỏ rực nên trông đã béo lại càng béo hơn, đứng che trước cửa tựa như một ngọn núi lửa đang phun trào. Nhân vật này từ đâu tới vậy nè? Nguyễn Nhược Nhược nhất thời không biết nên chào hỏi như thế nào.

Hồng y nữ nhân vào phòng, “A, Tam muội muội đã tỉnh. Có khỏe không?”

Dù không phải là Nguyễn Nhược Nhược thật thì nàng cũng biết phải tiếp lời như thế nào: “Đa tạ nhị tỷ quan tâm, ta vẫn khỏe!”

Nàng đoán không sai, hồng y nữ tử này nguyên là Nguyễn phủ nhị tiểu thư Nhược Phượng, trông qua thì quả thật rất giống một con Phượng Hoàng Lửa, bất quá con phượng hoàng kia nếu có trọng lượng như nàng ta thì kiếp này miễn bàn đến việc bay lượn trên chín tầng trời.

“Đừng khách khí, thân làm tỷ tỷ sao lại không quan tâm muội muội của mình! Muội phải nhanh chóng dưỡng sức cho tốt, không nên để lỡ chuyện hôn nhân đại sự nha!

Lời này nghe qua thì thân mật nhẹ nhàng những cũng có ý tứ. Nguyễn Nhược Nhược có thể trăm phần trăm kết luận đây là tỷ muội bất hòa. Thân làm tỷ tỷ, lại có mẫu thân là chính thê, nhất định không ít khi hiếp đáp muội muội. Bởi vì chẳng đầu chẳng đuôi, nàng cũng không mạo muội tiếp lời.

Vẻ trầm mặc này lại bị Nhược Phượng xem như là thói quen khiếp nhược thường ngày của nàng nên mỉm cười nói tiếp: “Tam muội muội, ngươi sắp tới cũng đã là người của Diêu gia, si tâm đối với Liên Thành biểu ca cũng nên kết thúc đi, an tâm đi theo Diêu nhị công tử. Mặc dù nói hắn tính tình có kém một chút, hung hăng cả ngày cũng chẳng qua là đánh chửi nha đầu, tì nữ. Ngươi xinh đẹp như vậy trong mắt hắn nhất định sẽ khác.”

Lần này vừa nghe nàng ta nói đến tâm tư kín đáo của Nguyễn Nhược Nhược, Tô San trong lòng đã hiểu. Thì ra là Nhược Phượng cũng giống nàng, đều âm thầm yêu đơn phương cái tên…Liên Thành biểu ca gì gì đó, nói thẳng ra là quan hệ tình địch. Tình trường cũng giống như chiến trường, không chiếm lấy cơ hội thì khó mà thắng. Như vậy đích thực là cuộc chiến tranh đoạt tình yêu, một nữ nhi xuất thân kém hơn như nàng dĩ nhiên không thể chiếm thế thượng phong, chẳng những thất bại thê thảm mà còn bị quét ra khỏi cửa. Diêu phủ cầu hôn nhất định là do bọn họ sau lưng giở trò quỷ, thừa dịp sớm đem Nguyễn Nhược Nhược gả đi. Hơn nữa cũng không vì nàng mà tìm một vị hôn phu tốt. Cái tên Diêu nhị công tử “tính tình kém một chút”, chỉ sợ là một nữa điểm tốt cũng không có, bảo rằng hắn suốt


Tìm Nhiều:


12345...153045... »
Tag: , , , , ,
↑ Bài viết tương tự
Tiểu thuyết – Gái già gả lần bảy full
Truyện Tiểu Thuyết- Người săn ác quỷ
Từ Khóa Tìm
Tai avatar autofarm | Mobi army165 sc | Army220 sc ban | Kpah145 hack full | Game online | game offline hay | tai ung dung | kiem tien online | sms chuc thi tot | post me ola